Trang chủ Chia sẻ từ Trang Hạ: Vì sao người dân quê vẫn nghèo mãi

Chia sẻ từ Trang Hạ: Vì sao người dân quê vẫn nghèo mãi

Chia sẻ từ Trang Hạ: vì sao người dân quê vẫn nghèo mãi. Tất cả là do họ không cố gắng mà thôi. Một chút suy nghĩ, bỏ sức ra mà làm thì sớm muộn gì cũng giàu

Ngày xa xưa, hồi lương tháng mình mới chỉ 500k/tháng, mình ấp ủ rất lâu một kế hoạch để dành 20 triệu làm một quỹ để giúp đỡ vốn làm ăn cho những người họ hàng ở quê làm kinh tế hộ gia đình, mỗi người được vay không lãi trong vòng 2 năm. Đồng vốn không chỉ tạo ra cơ hội làm ăn, còn tạo ra một động lực về lòng tốt.

Chỉ sau một thời gian mình lê la về quê nhiều để "ngắm" xem nên đầu tư vốn cho nhà nào đầu tiên, mình mới thấy:

  • Thành phố nhưng tham làm việc tới 1 giờ sáng. Quê nhưng chơi bạc thâu đêm.
  • Mình để dành tiền mong cho vay sinh lời giúp người khác. Người khác ngược lại, tìm cách vay tiền để tôn cái sân, đổi cái xe, đi thăm con, làm đám cưới, là những thứ không hề sinh ra của cải cho chính họ, chứ đừng nói sinh ra lời giúp xã hội. Vậy năm sau lấy gì họ trả nợ?
  • Mình đêm nằm nghĩ sáng mai làm việc gì. Về quê thấy mọi người nằm còn bàn sáng mai ăn cái gì.

Mình tự hỏi đất vườn sao bỏ hoang nhiều vậy? Cùng lắm trồng lên đấy luống hoa mười giờ cho cuộc đời tươi đẹp, tại sao không? Ai cũng trồng chuối và ổi tại sao nhà mình vẫn còn trồng chuối và ổi, xong chỉ để ăn vặt? Người ở quê thì nghĩ, một cây mít cho trẻ nó ăn, một cây ổi cho trẻ nó trèo, thế là đủ! Hơi đâu làm thêm, tìm cách mới, sống một cuộc đời mới hơn cái thế kỷ cũ?

Ao sen
Ao sen

Cách Hà Nội có cái bờ rào, nguyên đầm sen chỉ để bóc hạt ăn rồi để rụng, bán rơi bán vãi. Kêu mỗi sáng sớm dậy ngắt trăm bông sen, về ủ trà thật ngon vào mỗi bông hoa, buộc lại, rồi ủ trong thúng lá sen, 7h chạy lên Hà Nội bán trà sen cho khách, chỉ 1 mùa là thành triệu phú! Giời ơi cô cứ vẽ, anh chị với các cháu ở đây ai dậy sớm được vậy, mày có thích thì ra đầm mà hái, tao cho cả trăm bông!

Đã bao chục năm rồi, rốt cuộc mình đã thôi cái ý nghĩ thúc đẩy những người khác rời khỏi cuộc sống nhàn tản vui thú thôn quê, để lao vào vòng xoay làm giàu cho xã hội này.

Chỉ là, bữa nay tình cờ gọi điện, thấy đã mười mấy năm, người ở quê chỉ già đi thôi, sáng vẫn uống vài chén rượu lấy tinh thần, ra ruộng một lúc đã tới bữa trưa uống nửa lít rượu, chiều say nằm ngó mây bay và chửi đời, sao đời cứ mãi nghèo.

Nghèo mãi.

Bài viết được chia sẻ từ Trang Hạ

Xem thêm

loading...

Mọi người nói gì ?

Viết bình luận